Bạn có hối hận vì đã kết hôn không

Nắng khuất dần sau con đường làng nhỏ.

Chiếc đèn năng lượng mặt trời ngoài sân vừa sáng lên. Một lớp bụi mỏng cùng vài sợi tơ nhện bám quanh chụp đèn, khiến ánh sáng dịu đi, như thể nó cũng đã mệt sau một ngày dài.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế gỗ đen trước hiên. Lớp sơn đã cũ, vài góc để lộ màu gỗ bạc theo năm tháng. Xa xa, tiếng trẻ con trong xóm vẫn còn gọi nhau í ới. Một chiếc xe máy chạy ngang rồi mất hút ở cuối đường. Mùi cơm chiều từ nhà ai đó men theo gió bay sang.

Mọi thứ đều rất bình yên.

Chỉ có lòng người thì không.

Tôi hỏi anh một câu mà chính mình đã biết trước câu trả lời.

“Anh có đi đá bóng không?”

“Có.”

Anh trả lời rất nhanh, mắt vẫn nhìn vào điện thoại.

Một khoảng lặng rơi xuống giữa hai người.

“Ăn gì không? Anh đặt.”

Giọng anh vẫn đều đều, như một câu hỏi quen thuộc của mọi buổi chiều.

Tôi nhìn căn bếp vừa dọn xong. Nhìn hai đứa nhỏ đang chạy loanh quanh ngoài sân. Nhìn chiếc máy giặt đã ngừng từ lâu mà quần áo vẫn còn nằm nguyên bên trong. Rồi nhìn bóng mình nhòe đi trên ô cửa kính.

“Không. Không ở nhà đặt về cho chó ăn à?”

Câu nói vừa rời khỏi miệng, tôi đã muốn thu nó lại.

Không phải vì tôi thấy mình hoàn toàn sai. Cũng không phải vì anh đã làm điều gì quá đáng.

Chỉ là tôi biết, phía sau câu nói ấy không chỉ có chuyện đá bóng hay một bữa ăn đặt vội. Phía sau nó là cả một ngày dài đã quá đầy.

Một ngày bắt đầu từ khi trời còn chưa sáng. Những bữa ăn chưa kịp nóng. Những tiếng khóc nối tiếp nhau. Những lần vừa ru đứa này ngủ thì đứa kia thức giấc. Những món đồ được nhặt lên rồi lại rơi xuống. Những việc nhỏ không tên, làm xong chẳng ai nhớ, nhưng bỏ quên một việc thì cả căn nhà lập tức biết.

Và cả những khoảng lặng tôi đã giữ trong lòng quá lâu, đến mức chính mình cũng không biết phải bắt đầu kể từ đâu.

Tối hôm đó, tôi ngồi ngoài hiên rất lâu. Tiếng côn trùng trong vườn khi gần, khi xa. Dưới chân tường, một chiếc lá khô thỉnh thoảng lại khẽ động.

Rồi trong đầu bỗng hiện lên một ý nghĩ khiến chính mình giật mình.

Ước gì…

Ước gì mình chưa từng kết hôn.

Ý nghĩ vừa hiện lên, tôi đã thấy sợ chính mình.

Tôi nhìn vào trong nhà. Ánh đèn bàn học của Mia vẫn còn hắt qua khe cửa. Chiếc xe đẩy của Otis dựng ở góc hiên, một bánh xe hơi lệch đi vì con thường đạp chân thật mạnh mỗi khi không muốn ngồi yên.

•  •  •

Bạn có hối hận vì đã kết hôn không?

Ngày cuối cùng của tháng Mười Hai năm năm trước, tôi và anh đứng nhìn nhau cười dưới cái nắng giữa buổi chiều. Khoảng sân trước trụ sở phường gần như không có bóng cây. Hơi nóng từ nền bê tông hắt lên, làm gương mặt ai cũng đỏ ửng.

Vậy mà trong ký ức của tôi, buổi chiều ấy vẫn sáng và dịu. Khi bước xuống mấy bậc tam cấp, tôi đã nắm tờ giấy kết hôn bằng cả hai bàn tay.

Chiều nay là một buổi chiều giữa mùa mưa. Cơn mưa hôm qua còn để lại một vệt ẩm sẫm màu dưới chân tường. Ngoài hiên, anh nhìn vào màn hình điện thoại. Tôi nhìn bóng mình trên ô cửa kính.

Chúng tôi đã đi từ buổi chiều ấy đến buổi chiều này như thế nào, tôi không nhớ rõ.

Có những cuộc hôn nhân không có phản bội. Không có bạo lực. Không có những trận cãi vã lớn đến mức hàng xóm phải nghe thấy.

Chỉ có hai người dần đi qua nhau trong cùng một căn nhà.

Câu chuyện giữa hai người dần chỉ còn tiền điện, hộp sữa đã hết, chiếc xe cần sửa hay ngày mai ai đưa con đi học.

Những việc ấy lấp đầy mọi bữa cơm. Còn những chuyện khác cứ để lại, hết ngày này sang ngày khác.

•  •  •

Kể từ sau khi có Mia, rồi thêm Otis, tôi không còn nhớ lần cuối cùng chúng tôi hẹn hò là khi nào. Không nhớ lần cuối cả hai ngồi uống một ly cà phê mà không có tiếng trẻ con gọi mẹ.

Có những buổi tối, chỉ mình tôi còn thức, gấp chiếc áo nhỏ nhất trong đống quần áo vừa khô. Từ phòng bên, tiếng ngáy của anh đã đều. Trên bàn cạnh giường, cuốn sách tôi đọc dở vẫn nằm gập một góc, đúng chỗ tôi dừng lại từ ba tuần trước.

Ngoài sân, chiếc đèn năng lượng hắt một quầng sáng nhỏ; vài con côn trùng bay chậm quanh chụp đèn.

Trong quầng sáng nhỏ ấy, tôi nhớ một buổi chiều tan ca, khi bụng đã nặng nề những tháng cuối thai kỳ. Trong căn bếp nhỏ, mùi thịt bò xào với hành tây vẫn còn thơm. Anh rót nước mắm vào chiếc muỗng inox nhỏ, chậm đến mức như đang cân từng giọt. Khi chiếc giày thứ hai của tôi còn chưa được đặt ngay ngắn trên kệ, anh hỏi:

Hôm nay em mệt không?”

•  •  •

Vậy tôi có hối hận vì đã kết hôn không?

Tôi không vội trả lời có hay không.

Có lẽ một ngày kiệt sức không thể nói thay năm năm đã qua. Nhưng nỗi buồn của ngày hôm ấy cũng không vì thế mà nhỏ lại.

Chiếc đèn ngoài sân vẫn sáng. Ánh sáng ấy không đủ soi rõ con đường phía trước, chỉ vừa chạm tới mấy bậc thềm trước nhà.

Trong nhà, có tiếng dép lê tiến ra cửa. Chiếc bản lề khẽ kêu.

Anh kéo chiếc ghế còn lại đến bên tôi.

Không ai nói gì.

Xin chào, mình là Thúy.

Mình tin rằng một cuộc sống đẹp không đến từ việc có nhiều hơn, mà từ việc trân trọng những điều mình đang có. Ở The Thuy Journal, mình chia sẻ về cuộc sống chậm, làm đẹp tối giản, bếp & nhà và những câu chuyện nhỏ đời thường.

Nếu bạn thích những bài viết như thế này, mời bạn đọc thêm hoặc đăng ký nhận “Mỗi chủ nhật, một lá thư”

Viết bằng tất cả sự chân thành,
Thúy

Bạn có thể thích

Mỗi chủ nhật, một lá thư.

Một vài điều đẹp, một câu chuyện và những suy nghĩ đủ để một tuần mới bắt đầu chậm rãi hơn.

Subscription Form

Đọc tiếp

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *