Những điều đẹp đẽ đến từ sự chậm lại

Có những buổi sáng, nắng không vào nhà ngay.
Nó dừng trên tán lá trước hiên.
Đi qua ô cửa kính.
Ở lại rất lâu trên mặt bàn.
Rồi mới chạm đến chiếc ly vẫn còn hơi ấm.
Mình từng nghĩ đó chỉ là ánh nắng.
Có lẽ bình yên vẫn luôn có hình dạng.
Chỉ là trước đây mình chưa từng nhìn thấy.

Có một thời gian dài, mình sống như thể mỗi ngày đều nợ mình vài giờ.
Việc này nối tiếp việc kia.
Hôm nay đuổi theo ngày mai.
Mọi thứ đều phải nhanh.
Nhanh trả lời.
Nhanh hoàn thành.
Nhanh lớn lên.
Nhanh hơn một chút nữa.
Rồi đến một ngày, mình nhận ra…
Dường như mình nhớ rất ít về những ngày đã đi qua.
Chúng giống nhau như những trang lịch bị xé xuống.

Nhưng bây giờ, hình như đã khác.
Mình nhớ một buổi sáng có mùi cơm mới.
Chiếc váy màu kem phơi trước hiên, cứ chao nhẹ mỗi khi có gió.
Đôi dép nhỏ của con nằm lệch trước hiên nhà.
Tiếng ấm nước vừa sôi.
Một chiếc lá rơi vào bồn rửa mà mãi đến chiều mình mới nhặt.
Toàn những chuyện rất nhỏ.
Vậy mà mình chưa từng quên.

Phải chăng ký ức không thích những điều quá lớn.
Nó chỉ lặng lẽ giữ lại những gì mình đã thật sự ở cùng.

Có lẽ rồi mình sẽ quên rất nhiều điều.
Nhưng mình không muốn quên căn bếp hôm nay có  mùi gì.
Không muốn quên ánh nắng đã đi qua ô cửa mỗi sáng.
Không muốn quên tiếng bước chân của hai đứa nhỏ.
Có lẽ vì thế …
mình bắt đầu viết.

Ở đây sẽ có những bữa cơm.
Những chiếc váy.
Một góc nhà vừa được dọn gọn.
Một món ăn mình nấu lần đầu rồi nêm quá tay.
Một buổi chiều không làm gì ngoài việc tưới cây.
Và cả những ngày mình chưa đủ giỏi.
Mọi thứ đều được phép xuất hiện.
Không cần hoàn hảo.

Một ngôi nhà không được tạo nên trong ngày đầu tiên.
Nó lớn lên nhờ những người vẫn đều đặn trở về.
Có lẽ những trang viết cũng vậy.

Có người hỏi mình, sống chậm là gì.
Mình chưa từng tìm được một câu trả lời thật đúng.
Chỉ biết rằng …
Khi rót nước, mình nhìn thấy làn hơi mỏng trên thành ly.
Khi nấu cơm, mình biết căn bếp đang thơm mùi hành phi.
Khi con gọi …
mình thôi nhìn màn hình.

Nếu một ngày nào đó, bạn ghé qua nơi này,
có thể bạn sẽ không nhớ tên bài viết.
Không nhớ mình đã dùng chiếc máy ảnh nào.
Cũng không nhớ chiếc váy mình mặc hôm ấy màu gì.
Mình chỉ mong sẽ có một hình ảnh ở lại.
Một vệt nắng trên bàn.
Một bát canh còn bốc khói.
Một ô cửa sổ.
Hay tiếng nước sôi rất khẽ trong một buổi chiều mưa.

Rồi ngày mai,
nắng sẽ khác.
Chiếc lá ngoài hiên rồi cũng sẽ đổi màu.
Hai đứa nhỏ sẽ lớn thêm một chút.
Còn mình …
Chắc vẫn mở cửa sổ như mọi buổi sáng.
Để căn phòng đón lấy vệt nắng đầu tiên.
Và nếu may mắn,
mang thêm được một câu chuyện nhỏ trở về nơi này.

Xin chào, mình là Thúy.

Mình tin rằng một cuộc sống đẹp không đến từ việc có nhiều hơn, mà từ việc trân trọng những điều mình đang có. Ở The Thuy Journal, mình chia sẻ về cuộc sống chậm, làm đẹp tối giản, bếp & nhà và những câu chuyện nhỏ đời thường.

Nếu bạn thích những bài viết như thế này, mời bạn đọc thêm hoặc đăng ký nhận “Mỗi chủ nhật, một lá thư”

Viết bằng tất cả sự chân thành,
Thúy

Bạn có thể thích

Mỗi chủ nhật, một lá thư.

Một vài điều đẹp, một câu chuyện và những suy nghĩ đủ để một tuần mới bắt đầu chậm rãi hơn.

Subscription Form

Đọc tiếp

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *